Trước khi bắt đầu nhiệm vụ, điều cần phải nắm chắc hơn cả vị trí của mục tiêu chính là ‘Tôi là ai’.
Đây không phải là để bàn luận triết học, mà chỉ đơn thuần là vấn đề sống còn. Dẫu có vuột mất mục tiêu ngay trước mắt thì cơ hội rồi sẽ lại đến. Kể cả nếu thật sự thất bại và danh tiếng bị tổn hại thì cũng đành chịu thôi. Bởi lẽ, ngay cả cơ hội để vãn hồi cũng chỉ đến khi người làm vườn không bị chính cành cây mình cắt đè chết.
‘Oliver Woo. 34 tuổi. Sinh ra trong một gia đình nghèo khó nhưng từ nhỏ đã bộc lộ tài năng xuất chúng về kỹ thuật và toán học, tốt nghiệp sớm trường MIT rồi thành lập công ty riêng mang tên DAY-DREAM….’
Dù đây là một công việc hơi khác với nhiệm vụ vốn có của người làm vườn, nhưng nguyên tắc thì vẫn vậy.
Kim Soo Hyun vừa chăm chú ghi nhớ vai diễn mình phải đảm nhận tại sảnh tiệc xa lạ, vừa xem đi xem lại bản thiết kế bên trong. Anh đã nhận vô số nhiệm vụ từ trước đến nay, nhưng sở dĩ luôn có một con đường nằm giữa lựa chọn tốt nhất và tồi tệ nhất là nhờ vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng thế này. Nhưng cũng chính vì thế mà có một chuyện khiến anh càng thêm bận tâm.
Đó là tin nhắn lạ lùng gửi đến ngay trước khi chiếc xe van bị đâm.
[Nguy hiểm đấy!]
“…”
Phòng trường hợp bất trắc, anh thậm chí đã thử đổi cài đặt ngôn ngữ sang tiếng Hàn, nhưng không có tin nhắn thứ hai nào được gửi đến.
Bên Baek Woo nói rằng trong tình hình này, việc truy lùng người gửi tin cũng sẽ rất khó khăn. Nếu là Jeong Daun thì có thể làm được. Anh đọc đi đọc lại lời cảnh báo ngắn gọn đã kiểm tra mấy lần, cố gắng đoán xem danh tính của kẻ đứng sau là ai.
Đúng lúc đó.
Cốc cốc!
Đêm đã về khuya, gần nửa đêm.
Tiếng gõ cửa lạ lẫm khiến mọi dây thần kinh trên người Kim Soo Hyun căng lên như lá cây trinh nữ. Việc đây là nơi ở của Baek Woo tại Mỹ không quan trọng. Vì vốn dĩ từ trước đến nay, nơi duy nhất anh cảm nhận được sự an toàn trọn vẹn chỉ có một mà thôi.
Kim Soo Hyun một tay nắm chặt khẩu súng lục, thận trọng mở cửa.
“Anh có vẻ là kiểu người hay tự mình chuẩn bị, nhưng em nghĩ chúng ta vẫn nên trao đổi một chút.”
“…”
“Em vào được chứ?”
Người đàn ông từng là nơi ẩn náu duy nhất của anh lại có gương mặt bình thản đến mức khiến sự cảnh giác sắc bén của anh trở nên thừa thãi. Không chỉ vậy, cậu còn đang mặc bộ đồ mặc trong nhà quen thuộc. Thay vì để lộ vẻ thả lỏng, Kim Soo Hyun chỉ khẽ né người sang một bên, Lee Gyo Han liếc nhìn khẩu súng lục trên tay anh rồi lẳng lặng đi qua mà không nói gì.
Thật khó để gọi cuộc nói chuyện trong phòng thẩm vấn là khoảng thời gian của riêng hai người, nhưng nếu cứ rộng lượng cho là vậy thì đây là lần đầu tiên họ ở riêng với nhau kể từ lúc đó. Kim Soo Hyun cứng nhắc ngồi xuống phía đối diện, tựa như một con búp bê bằng thiếc thiếu dầu.
“Anh đã kiểm tra hết danh sách những người tham dự chưa?”
“…Rồi.”
“Dù thân phận của chúng ta được tạo ra có vẻ hợp lý đến đâu, thì mình cũng nên tránh những nơi có người cùng ngành. Trò chuyện nhiều với họ cũng chẳng có gì tốt đẹp cả.”
Chẳng phải tự nhiên mà cậu lại giữ chức Đội trưởng, Lee Gyo Han kiểm tra tỉ mỉ từ những đầu mục lớn của nhiệm vụ cho đến các trường hợp ngoại lệ nhỏ nhặt nhất. Thực ra, cũng nhờ thái độ chuyên nghiệp đó của cậu mà anh mới có thể vờ như đã thích nghi được với tình huống điên rồ là phải bàn bạc nội dung nhiệm vụ cùng ‘Lee Gyo Han’.
Thế nhưng, khi kiểm tra trang mà cậu chỉ đích danh rồi nói: “Còn những người bên này thì em có thể đối phó. Lỡ họ có bắt chuyện với anh thì cứ đẩy cho em”, anh bất giác cau mày.
“Những người… trong giới mỹ thuật?”
“Sao thế? Trông em thế này thôi chứ cũng là một ‘Quản lý’ đấy.”
“Trò đùa này không vui lắm đâu.”
“À thì, ý em là chuyện em từng học chuyên ngành Lý luận Mỹ thuật là thật.”
“…”
“Em đã định gắn bó lâu dài với quân đội, nhưng lại rẽ sang con đường này nên đã bỏ dở. Dù vậy, đó không hoàn toàn là lời nói dối đâu.”
Dáng vẻ mỉm cười híp cả mắt của Lee Gyo Han tuy dễ nhìn hơn bộ mặt đáng sợ trong phòng thẩm vấn, nhưng lại có hại cho tim. Kim Soo Hyun còn tự thấy buồn cười vì cái suy nghĩ vượt quá phận sự của mình, rằng em gái của cậu nghe nói học trường mỹ thuật, không lẽ hai anh em đã cùng nhau học vẽ hay sao.
“Còn anh thì sao, anh không kể cho em nghe à?”
Người tiếp lời thay cho Kim Soo Hyun đang im như thóc lại là Lee Gyo Han.
Lúc này, Kim Soo Hyun mới nhận ra đây là phần tiếp nối của cuộc trò chuyện còn dang dở trên xe. Lại còn gọi là ‘anh’ nữa chứ. Chỉ với một từ ngắn ngủi đó thôi mà trong phút chốc, anh có cảm giác mọi thứ trở nên mơ hồ, từ việc mình đang ở đâu cho đến chuyện gì sắp xảy ra.
“…Ba cuốn tiểu thuyết. Tôi chỉ dịch có vậy thôi.”
“Thảo nào em thấy lâu ghê.”
“…”
“Thấy anh có vẻ chăm chỉ lắm mà lại chậm quá, em đã tự hỏi không biết có phải ai cũng mất cả năm trời để dịch một cuốn sách hay không.”
Không phải đâu. Chỉ lúc đầu thôi, về sau nhanh hơn mà. Kim Soo Hyun đáp lại bằng những lời chẳng thể thốt ra khỏi miệng.
“À không, hay là lúc đầu mất một năm, về sau nhanh hơn nên chỉ mất nửa năm thôi nhỉ.”
“…”
Cái giọng điệu dịu dàng cứ như nhìn thấu tâm trí anh khiến anh khó lòng chịu đựng nổi. Cả cái giọng trầm trầm nói thêm “Cả ba cuốn đều hay” cũng vậy. Rốt cuộc thì Lee Gyo Han đang nghĩ cái quái gì vậy? Anh muốn biết, nhưng cũng lại chẳng muốn biết.
Ngay cả khi Lee Gyo Han phơi bày ra trước mắt quá khứ mà anh đã có thể quên đi khi ở cùng cậu, Kim Soo Hyun vẫn đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được nghe lại những lời thì thầm như vậy nữa. Bởi vì trong căn phòng tối tăm hình hộp chữ nhật đó, cậu chỉ cộc lốc hỏi mỗi tên anh mà thôi.
Mới chỉ lúc nãy thôi, Lee Gyo Han vẫn còn là Đội trưởng Đội đặc nhiệm số 2 của Baek Woo.
Vậy mà tại sao cậu lại đột nhiên dùng cái giọng điệu của ngày xưa để khiến người ta khó xử thế này. …Rốt cuộc là tại sao, tại sao lại khiến anh muốn hỏi cho ra lẽ chuyện cậu đã nổi cáu với phu nhân kia chứ.
“Lee Gyo Han. Tôi có chuyện này muốn hỏi.”
“Vâng.”
“Cậu vốn dĩ… như thế à?”
Không thể nào rút gọn vô số điều muốn hỏi chỉ trong một câu nói ngắn ngủi. May mắn là Lee Gyo Han không hề trách cứ sự mơ hồ đó. Cậu chỉ ngả người ra sau ghế, đến mức nó kêu lên kẽo kẹt, rồi trả lời.
“Với em thì anh cũng chỉ là một dịch giả mà thôi.”
“…”
“Em cũng vậy thôi. Anh thất vọng vì em không phải là Quản lý à?”
“Không. Không hẳn là thất vọng―”
Vô thức lên tiếng phủ nhận, Kim Soo Hyun vội ngậm miệng lại trước khi quá nhiều tâm tư kịp tuôn trào ra ngoài. Anh thấy khó chịu vì tiếng yết hầu chuyển động của chính mình nghe sao mà lớn quá.
Nhưng như vậy vẫn còn khá hơn là khoảnh khắc anh nghe được câu nói tiếp theo.
“Em thì có chút thất vọng đấy, anh ạ.”
“…”
“Em đã suy nghĩ rất nhiều rồi, nhưng đến giờ vẫn không tài nào hiểu nổi. Rốt cuộc thì Kim Soo Hyun đã làm thế nào mà có thể dễ dàng buông bỏ em như vậy?”
Đây là chuyện mà anh đã sớm từ bỏ việc bào chữa.
Anh sẽ không hỏi ngược lại cậu rằng, một đặc vụ của cơ quan nhà nước mà lại yêu một kẻ làm nghề tự do chuyên nghiệp, rõ ràng là sẽ hủy hoại cả cuộc đời mà em đã gây dựng, thì làm sao anh có thể tham lam ở bên cạnh em được đây.
Rằng chúng ta vốn đang bước đi trên hai con đường bị ngăn cách bởi đường xích đạo. Nhờ vậy mà thế giới này mới lầm tưởng đó là mùa hè mà anh và em yêu nhau, chứ thực ra chẳng cần phải thuyết phục làm gì khi chúng ta vốn đứng ở hai nơi khác biệt như ngày và đêm. Bởi vì Lee Gyo Han rồi cũng sẽ có ngày nhận ra, Kim Soo Hyun dịch giả là người yêu, nhưng Kim Soo Hyun người làm vườn chỉ là một cái mác phiền phức mà thôi.
Thế nhưng, riêng chữ ‘dễ dàng’ thì anh lại rất muốn phản bác. Rằng không hề dễ dàng, và đến tận bây giờ vẫn như vậy.
“Ít nhất thì anh cũng nên cố gắng thử một lần chứ. Anh phải làm thế. Bởi vì bây giờ, em đã trở thành một kẻ đến cả tức giận Kim Soo Hyun cũng không thể giận lâu được nữa rồi.”
“…Ra ngoài đi. Lee Gyo Han.”
Nắm chặt tay dưới gầm bàn, Kim Soo Hyun chọn cách trốn chạy vì không tài nào cất lời hỏi được.
Chính xác hơn là, ngay cả bài toán khó khăn là rời đi, anh cũng đùn đẩy cho đối phương.
Ánh mắt long lanh từ đôi đồng tử màu nâu sáng ấy cứ nán lại trên gương mặt anh một lúc lâu không rời. Kim Soo Hyun cũng nhìn lại như để đáp trả, mãi đến khi chỉ còn lại một mình, anh mới ngã vật ra giường.
***
Khi tin tức ‘Soo Hyun đó’ được thuê làm lính đánh thuê lần đầu lan ra, các đặc vụ của Baek Woo, đặc biệt là người của Đội đặc nhiệm 2, đều đồng loạt bán tín bán nghi.
Gần 5 năm.
Lee Gyo Han lúc nào cũng nhắc đến người yêu của mình, nhưng lại tuyệt đối không để những lời nói đó tập hợp lại thành một hình người cụ thể. Bằng chứng rõ nhất là ai cũng biết cái tên ‘Soo Hyun’, nhưng lại chẳng ai biết họ của anh ta là gì.
Trong khi đó, thứ thay thế để vẽ nên bức chân dung chắp vá, rời rạc ấy lại chính là trí tưởng tượng dựa trên một hiện thực bị bóp méo.
‘Nghe nói người yêu của Lee Gyo Han ốm yếu lắm. Thấy bảo là đang ở đâu đó như bệnh viện nên họ không gặp nhau thường xuyên được.’
‘Nghe gì chưa? Hôm qua Lee Gyo Han đang định tan làm đúng giờ thì bị gọi về, lúc quay lại còn cầm theo cả bó hoa nữa đấy. Nghe đâu lần này là hoa hồng.’
‘Thấy Đội trưởng Lee Gyo Han bảo là nấu mì Ý sốt kem cua cho Soo Hyun nên không thèm viết báo cáo mà ngồi xem video hướng dẫn làm cua chưa? Trưởng phòng Shin cũng bó tay nên mặc kệ luôn.’
Người của Baek Woo đã diễn giải về Kim Soo Hyun theo cách riêng của mỗi người.
Ví dụ như, 1 năm yêu xa được hiểu thành hoàn cảnh éo le không thể gặp nhau thường xuyên vì bệnh tật kinh niên. Bó hoa xinh đẹp mà hắn ta cầm trên tay lúc bị gọi quay về trên đường đi làm về, cái bó hoa mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy nhức mắt, lại được cho là sở thích của người yêu ốm yếu. Còn những món ăn mà hắn ta học nấu vì ‘bữa tối với người yêu’ thì lại trở thành khẩu vị nổi tiếng của Kim Soo Hyun nọ.
Đối với các đặc vụ, Kim Soo Hyun là một sự tồn tại mang tính ý niệm. Có thể nói anh ta là một hình mẫu nguyên bản tuyệt đẹp, chưa từng thấy ngoài đời thực nhưng lại ngự trị đâu đó ngoài tầm cảm nhận.
May mắn là, giờ đây khi cùng nhau đến giữa lòng New York để thực hiện một nhiệm vụ tối mật, họ gần như đã tỉnh mộng. Vùng ảo tưởng còn lại một cách trống rỗng cũng bắt đầu được lấp đầy bởi những câu hỏi đã biến đổi thành thực tế hơn.
Chẳng hạn như những câu hỏi kiểu: ‘Rốt cuộc anh ta làm việc kiểu gì mà lại có biệt danh là Bóng ma?’
…Và hôm nay.
[Tín hiệu hình ảnh tốt. Âm lượng có vừa phải không?]
“Tàm tạm. Vị trí của ‘Chim’?”
[Hướng 11 giờ từ vị trí của anh. Đang từ từ tiếp cận.]
Các đặc vụ cải trang thành nhân viên công ty vệ sĩ và ẩn mình khắp nơi trong hội trường đều nghĩ rằng, thứ mà mình đang thấy đây có lẽ chính là một mảnh áo của Bóng ma.
Đó không chỉ đơn thuần là vì anh ta đã thay đổi diện mạo bằng bộ tóc giả màu đỏ và cặp kính gọng sừng màu đen. Kim Soo Hyun nói chuyện mà gần như không mấp máy môi, không hiểu sao lại cho người ta cảm giác vóc dáng và chiều cao của anh ta đã thu nhỏ đi đáng kể.
Chiều cao hơn 1m80 của anh ta giờ trông chỉ còn khoảng giữa hoặc cuối 1m70, thậm chí còn có cảm giác gầy gò một cách kỳ lạ. Thể hình săn chắc đó không thể nào thay đổi chỉ sau một đêm được.
Là do tư thế sao? Hay là do quần áo? Rốt cuộc anh ta có thể điều khiển từng thớ xương, thớ cơ của mình một cách tinh tế đến mức nào cơ chứ. Điều chắc chắn là, nếu bây giờ có vẽ một bức phác họa nhân chứng ngay tại đây, sẽ không có bất kỳ hình ảnh nào có thể khiến người ta liên tưởng đến Kim Soo Hyun.
Điều đặc biệt khiến các đặc vụ của Baek Woo phải thán phục một cách chân thành là―
“Tôi thấy âm thanh có hơi lớn. Nhờ điều chỉnh giúp.”
Chính là sự thật rằng, anh ta đã xóa bỏ sự hiện diện của mình đến mức đáng kinh ngạc dù đang đứng ngay cạnh vị Đội trưởng của họ, người chẳng khác nào một gánh nặng.
[Bây giờ thì sao ạ?]
“Vâng, hoàn hảo rồi.”
Lee Gyo Han của ngày hôm nay, với nụ cười tươi tắn, trông trung thành với vai diễn của mình hơn bao giờ hết.
Trái ngược với bộ vest vừa vặn như in, chiếc áo sơ mi lại để lộ chiếc cổ dài thon thả, mái tóc nâu mềm mại cũng được vuốt rối một cách có chủ ý.
Nói điều này về ngoại hình thì hơi kỳ, nhưng phải nói thế nào nhỉ, hắn ta trông giống như một gã đàn ông chưa từng phải tự lực cánh sinh trong cái thế giới khắc nghiệt này kể từ sau tuổi 20.
Nói thẳng ra thì, hắn ta chính là hình mẫu của một tên cặn bã chuyên đi quyến rũ những cậu ấm nhà giàu không biết sự đời để moi tiền, đến mức chỉ cần đứng chung một khung hình với Kim Soo Hyun là có thể tự động viết nên một câu chuyện tình yêu như thiêu thân lao vào lửa.